Hạnh phúc thế bao giờ ta kịp bắt
Bởi hình thương giờ xa khuất thời gian
Bỗng lang thang tìm trong nỗi nhớ ngàn
Lòng chứa lắm bao mơ màn em hỡi!

Tôi yêu em tôi chẳng hiểu sao trời
Đêm rực sáng với bao niềm mong ước
Lòng háo hức với những gì nhận được
Chỉ bên em dạo chút ánh trăng thương

Thời gian hỡi, bỗng đâu chút vấn vương
Rồi dồn đến ngàn nhớ thương vương vấn
Tôi nhớ em, yêu em nhưng tôi hận
Kẻ si tình cớ theo suốt thân tôi

Yêu người lắm nhưng nào đâu chiếm nổi
Tâm hồn em, tình cảm của em vào
Đời chẳng đẹp khi người quay lưng bước
Khúc bi sầu có sánh với bi thương?

Em có biết những lúc tôi chán chường
Đếm thời gian, khoảng cách cách xa tôi
Cầm di động sao chẳng hề dám gọi
Số tâm hồn, ôi chẳng biết nên vương

Đời có chép, sao yêu rằng một hướng
Những lúc sầu tôi cố viết tên em
Nhưng lúc vui tôi cũng hát lời kèm
Một hạnh phúc chỉ đơn tôi mới có.

Rằng ngày đó tôi hứa là sẽ vứt
Tất số phone lẫn hình bóng tên em
Sao chẳng thể con tim này quá kém
Hận si tình luôn mãi vẫn đi theo

Muốn quên em nhưng sao hoa không héo
Muốn phone người nhưng ôi nước tràn ly
Muốn xóa đi kỷ niệm tôi từng quý
Muốn nhạt nhòa những ký ức về em.

Tôi muốn chúc em mãi luôn hạnh phúc
Rất yêu em nhưng tôi chẳng biết làm
Điều em thích và ngàn điều em muốn
Tôi hận mình chẳng trú được tim em…

loicuoi23

Nguồn Edufly